Cha mất sớm, mẹ bươn chải
làm ăn xa, anh em Nguyễn Ngọc Hòa, Nguyễn Phương Nam (Phú Xuyên, Hà Nội)
lớn lên nhờ tình thương yêu của ông bà nội.
Căn nhà của hai thủ khoa nằm nép mình trong ngõ nhỏ, tường rêu phong
cũ kỹ ở thôn Lưu Đông, xã Phú Túc. Hơn 30 năm qua, chỗ ở vỏn vẹn 20 m2
này chẳng thay đổi gì ngoài đôi cánh cửa sổ thay năm 2008 vì quá mục
nát. Bao nhiêu của cải, tâm sức, ông Nguyễn Ngọc Giao và bà Tạ Thị Tân
dồn hết vào nuôi các cháu ăn học.
![]() |
|
Chơi cờ lúc rảnh rỗi dưới bóng cây là sở thích của anh em thủ khoa. Ảnh: Hoàng Phương.
|
Cặp song sinh Nguyễn Ngọc Hòa trở thành thủ khoa Đại học Kiến trúc Hà
Nội với 26 điểm (Toán: 8,75; Lý 8; Hóa: 9) và Nguyễn Phương Nam đạt
27,5 điểm (Toán: 9; Lý: 9; Hóa: 9,5) đạt thủ khoa Đại học Khoa học Tự
nhiên Hà Nội.
Từ nhỏ, Hòa và Nam đã phải cùng cha mẹ bươn bả khắp nơi, từ Hà Nội
vào Sài Gòn, rồi ngược lên Đăk Lăk. Ba tuổi, hai anh em được gửi về cho
ông bà nội chăm cùng với chị gái Nguyễn Thị Hương Dung. Nay chị cả đã là
sinh viên năm cuối Đại học Kiến trúc Hà Nội.
Vợ chồng con trai phải đi làm ăn xa, bao nhiêu yêu thương ông bà dành
hết cho các cháu nội. Vợ chồng ông Giao đều là giáo viên dạy Toán cấp 2
nên dạy dỗ cháu rất cẩn thận. Đều đặn mỗi buổi sáng, ông Giao lên lớp,
đưa cô chị cả đến trường. Hai cậu em được bà nội đèo đi sau, ríu rít như
đôi chim non trên chiếc xe đạp cũ kỹ ông bà có được từ năm 1980.
Lên cấp 2, anh em Hòa và Nam bắt đầu tự đạp xe đến lớp. Nhà có hai
chiếc xe cọc cạch, khi Nam đạp thì Hòa ngồi sau dắt chiếc xe kia. “Để
nhỡ xe của một trong hai bị hỏng thì anh đạp, em dắt và vẫn chở nhau về
được”, Hòa lý giải. Cứ thế, cặp xe cọc cạch của ông bà nâng bước hai anh
em đến trường. Khi hai anh em vào học THPT Đồng Quan, ông Giao sắm cho
mỗi cháu một chiếc xe đạp cũ. Quãng đường từ nhà đến trường chỉ 7 km
nhưng đường đầy ổ gà, ổ trâu nên xe cứ thủng săm, hỏng lốp liên miên.
Nhiều lần xe hỏng dọc đường, tối mịt hai anh em mới về được đến nhà.
![]() |
|
Từ khi anh em Hòa, Nam còn nhỏ, ông nội viết các công thức Toán lên cánh cửa để các cháu ngồi đâu cũng có thể nhìn thấy. Ảnh: Hoàng Phương.
|
Không có bàn học cố định, hai anh em ngồi học di động khắp nơi. Chỗ
ngồi yêu thích nhất của cả hai là dưới bóng cây ngọc hoàn râm mát. “Cây
này do ông nội trồng, lớn dần lên cùng tuổi thơ chúng em. Mỗi trưa hè
hoặc đêm trăng thanh gió mát, chúng em đều ngồi ôn bài, đọc sách, chơi
cờ dưới bóng cây. Trên bức tường, ông nội còn viết “Thua thầy một vạn
không bằng kém bạn nửa ly” để khích lệ hai cháu cố gắng học”, hai anh em
kể.
Ông Giao viết các công thức toán học lên cánh cửa để ngồi đâu cũng
thấy. Ông tự mình đóng giá sách cho các cháu từ những thanh gỗ thừa.
Khung cửa sổ cạnh giường nằm của hai thủ khoa cũng được tận dụng để xếp
đầy những quyển sách đã bạc màu, chủ yếu là sách về nhân tài đất Việt
như Lê Quý Đôn, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Cao Bá Quát… mà mỗi khi rảnh, anh em
lại được ông bà khuyến khích đọc.
Nam học Toán nhỉnh hơn Hòa một chút. Nhiều khi ngồi giải bài tập, anh
em thường tranh luận khiến ông nội lại phải làm trọng tài. Suốt 12 năm
học, Hòa và Nam thay nhau giữ thành tích nhất nhì lớp. Những tấm giấy
khen, giấy chứng nhận thành tích của hai anh em nổi bật trên bức tường
vôi cũ kỹ. Ngoài lịch học, cả hai còn sinh hoạt rất điều độ. Nam cho
biết, buổi sáng không bao giờ được ngủ nướng mà phải dậy tập thể dục, ăn
sáng rồi mới đến trường. Tối không học khuya quá, phải đi ngủ trước 12h
đêm.
Từ khi nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, vợ chồng ông Giao thường đan giỏ tôm
mang đi bán để kiếm thêm thu nhập. Mấy năm nay sức yếu nên ông bà nghỉ
hẳn. Tiền cho các cháu đi học chủ yếu dựa vào số lương hưu và tiền con
dâu đi làm xa gửi về cùng các con gái phụ giúp một ít. “Anh em nó đi học
thêm, các thầy cô giáo ở trường cũng không lấy tiền”, ông Giao cho hay.
Trong xóm, hai đứa trẻ nổi tiếng ngoan ngoãn, được xóm giềng thương
yêu.
![]() |
|
Anh em thủ khoa và người chị gái lớn lên nhờ bàn tay chăm bẵm của ông bà. Ảnh: Hoàng Phương.
|
Nam thừa hưởng niềm đam mê từ ông nội,
yêu thích Toán từ bé nên chọn thi khoa Toán của Đại học Khoa học Tự
nhiên. Cậu muốn có thời gian nghiên cứu sâu và ước mơ sau này giảng dạy
Toán học. Hòa trầm tính, vốn thích vẽ vời từ bé nên chọn thi Kiến trúc.
Ban đầu, cả hai đều dự định thi vào trường quân đội nhưng vì bị cận nặng
nên thôi. Cặp song sinh chọn thi thêm khối B, hệ dân sự của Học viện
Quân y và đạt điểm khá cao.
“Em có hai ước mơ cùng song hành. Nếu đi
học Kiến trúc thì sẽ trở thành một kiến trúc sư thật giỏi, thiết kế cho
ông bà một ngôi nhà nhỏ thôi nhưng đẹp hơn nhà bây giờ. Nếu đậu cả hai
trường thì em chọn học ngành y vì gia đình nên có một bác sĩ”, Hòa rụt
rè nói.
Sâu thẳm trong chàng trai 18 tuổi là
mong ước được chăm lo sức khỏe cho cả nhà. Bố em mất vì ung thư lúc hai
anh em học lớp 9. Mẹ em từ đó mà càng phải bươn chải, lao lực để kiếm
tiền nuôi con.
Chị Trần Thị Cốm, mẹ của hai thủ khoa,
tâm sự cũng muốn gần gũi, chăm sóc, dõi theo từng bước con lớn lên,
nhưng vì mưu sinh nên đành phải xa cách. Kỳ thi đại học, chị tranh thủ
về xong lại đi ngay. Biết tin hai con đậu thủ khoa đại học, lòng người
mẹ nửa mừng nửa lo. Mừng vì hai anh em không phụ công giáo dưỡng của ông
bà, không phụ kỳ vọng của mẹ cha. Lo vì sắp tới đi học, gánh trên vai
sẽ còn đè nặng hơn.
Hoàng Phương (Theo vnexpress)



0 nhận xét:
Đăng nhận xét